Vì sao người ta 'ngại' thứ sáu ngày 13


Hải quân Anh từng đóng một con tàu mang tên Thứ sáu ngày 13 và nó mất tích ngay sau lần ra khơi đầu tiên.

Nếu bạn e ngại thứ sáu ngày 13 thì bạn đừng vội mừng là hôm nay sắp qua, vì năm 2009 có tới ba ngày như vậy.

Ngày tiếp theo sẽ rơi vào tháng 3 và ngày cuối cùng rơi vào tháng 11.

Hiện tượng ba thứ sáu ngày 13 trong một năm chỉ xuất hiện 11 năm một lần. Đó là tuyên bố của nhà toán học Thomas Fernsler của Đại học Delaware (Mỹ), người đã nghiên cứu con số 13 trong hơn 20 năm.

Một trong những nguyên nhân khiến 13 phải chịu tai tiếng chính là vì nó đứng sau số 12. Các chuyên gia về toán luôn coi 12 là con số trọn vẹn: 12 tháng trong năm, 12 vị thần trên đỉnh Olympus, 12 cung hoàng đạo, 12 con giáp, 12 tông đồ của Chúa Jesus.

Dưới đây là một số câu chuyện liên quan tới “ngày nổi tiếng” này.

Hải quân hoàng gia Anh từng đóng một con tàu có tên Friday the 13 (thứ sáu ngày 13). Con tàu ra khơi lần đầu vào một thứ sáu ngày 13, và không bao giờ quay trở về nữa.

Con tàu Apollo 13 được phóng vào 13h13 ngày 11/4/1970 để thực hiện sứ mệnh đổ bộ lên Mặt trăng lần thứ ba. Tổng của hai số cuối trong ngày, tháng, năm khởi hành của nó (4-11-70) là 13 (4+1+1+7+0 = 13). Tàu hứng chịu một vụ nổ vào ngày 13/4/1970 (không phải thứ sáu) và phi hành đoàn buộc phải quay trở về Trái đất.

Butch Cassidy, một trong những tên cướp nhà băng và tàu hỏa khét tiếng nhất nước Mỹ, chào đời vào thứ sáu ngày 13/4/1866.

Tổng thống Franklin D. Roosevelt của Mỹ không bao giờ đi đâu vào ngày 13 của mọi tháng và cũng chẳng bao giờ tiếp 13 khách trong một bữa tiệc. Thiên tài quân sự Napoleon Bonaparte và tổng thống Herbert Hoover (Mỹ) cũng sợ con số 13.

Nhà văn Mark Twain từng là vị khách thứ 13 trong một bữa tiệc. Một người bạn khuyên ông không nên đi. Mark Twain làm theo và sau đó giải thích với bạn bè như sau: “Thật không may, họ chỉ có đủ thức ăn cho 12 người”.

Woodrow Wilson, vị tổng thống lãnh đạo nước Mỹ trong Thế chiến thứ nhất, coi 13 là con số may mắn của ông dù thực tế chứng minh điều ngược lại. Ông tới Normandy (Pháp) vào ngày 13/12/1918 để đàm phán hòa bình để rồi trở về với một bản hiệp ước mà quốc hội không thông qua. Trước đó thủy thủ đoàn khuyên ông lùi ngày cập bến nước Pháp nhưng ông không đồng ý. Sau đó Woodrow Wilson đi khắp nước Mỹ để kêu gọi người dân ủng hộ hiệp ước, nhưng suýt mất mạng vì đột quỵ trên đường đi.

Những hình ảnh trên tờ 1 USD bao gồm 13 bậc thang trên kim tự tháp, 13 ngôi sao trên đầu con đại bàng, 13 lá trên cành ô liu. Nhưng chưa có bằng chứng khoa học nào cho thấy những hình ảnh này gây nên tình trạng suy thoái kinh tế hiện nay.

Chú bé có đôi mắt mèo


Báo The Sun của Anh vừa đăng tải một thông tin thuộc dạng lạ: Tại một bệnh viện ở Dahua, miền nam Trung Quốc có một bệnh nhân "nhí" đang thu hút sự quan tâm của giới y học.
Cậu bé tên là Nong Youhui (ảnh), vừa được người cha đưa đến bệnh viện. Người cha rất lo lắng khi thấy Nong Youhui có đôi mắt giống như mèo, trong đêm tối khi ánh sáng chiếu vào chúng có màu xanh và đốm vàng, hoàn toàn không giống những trẻ bình thường khác.

Không những thế, đứa trẻ này còn có khả năng đọc báo trong đêm tối. Tuy nhiên điểm lạ là khi có ánh sáng thì mắt của Nong Youhui cũng giống như những người bình thường khác. Các nhà chuyên môn hiện đang đặt nghi vấn cậu bé sinh ra đã bị bệnh bạch cầu, không đủ sắc tố để bảo vệ mắt.

Nằm ngủ như thế nào có lợi cho sức khỏe?

Kết quả một nghiên cứu ở Mỹ đăng trên tạp chí Prima cho biết khi nằm ngủ quay đầu về hướng Bắc huyết áp sẽ ở mức tối thiểu, giấc ngủ sâu hơn, quay đầu về hướng Nam dễ rơi vào trạng thái kích thích thần kinh, quay về hướng Tây dễ gặp ác mộng.

Ngoài ra, một nghiên cứu khác do BS. Jules Regnault nêu dẫn (trong cuốn sách Biodynamique et Radiations) còn cho thấy, những người ngủ quay đầu về hướng Bắc và hướng Tây có lượng hồng cầu và bạch cầu cao hơn nhiều so với những người ngủ đầu quay về 2 hướng Đông và Nam.

Theo y học phương Đông, con người sống trong vũ trụ, hô tiếp thiên căn, hấp thu địa khí, bẩm thụ 2 khí âm dương mà tồn tại. Càng sống thuận theo tự nhiên chừng nào con người càng dễ giữ gìn sức khỏe và kéo dài tuổi thọ. Mỗi ngày, chúng ta thường ngủ nghỉ khoảng 8 giờ ở tư thế nằm. Do đó, nếu lựa chọn được tư thế nằm thích hợp, thuận theo những trường lực của vũ trụ có thể tác động tốt đến sức khỏe.

Sự ứng hợp âm - dương trong tư thế đầu Bắc chân Nam

Nói chung, mọi sự vật, hiện tượng đều phân ra âm - dương, cơ thể con người và trời đất cũng vậy. Ở con người, đầu thuộc dương, chân thuộc âm, bên phải cơ thể thuộc dương, bên trái thuộc âm. Theo nguyên lý âm dương, 2 vật cùng cực sẽ đẩy nhau, 2 vật khác cực sẽ hút nhau. Theo thuyết này, âm gặp âm hoặc dương gặp dương có thể gây khó chịu. Ngược lại, dương và âm gặp nhau sẽ thu hút nhau và tạo cảm giác dễ chịu.

Sự phối hợp thuận lý giữa một người nam và một người nữ hoặc sự hút nhau giữa 2 nam châm đối cực và đẩy nhau khi cùng cực là vì lẽ này. Do đó, khi nằm ngủ, nếu đầu quay về hướng Bắc, đầu thuộc dương sẽ ứng với khí âm của phương Bắc, 2 chân thuộc âm sẽ ứng với khí dương ở phương Nam; nửa bên phải cơ thể thuộc dương sẽ gặp khí âm ở hướng Tây; nửa bên trái cơ thể thuộc âm sẽ tiếp giáp với hướng Đông thuộc dương, mặt lưng cơ thể thuộc dương tiếp với khí âm của mặt đất.

Như vậy, nếu đầu hướng về Bắc sẽ tạo được sự ứng hợp âm - dương ở cả 4 bên và trên dưới, một hình thức thiên nhân tương ứng dễ bảo đảm được các hoạt động khí hóa bình thường của cơ thể.

Nguyên lý về âm dương ứng hợp cũng được tuân thủ nếu đầu Bắc chân Nam được phối hợp với tư thế nằm nghiêng về bên phải, mặt quay hướng về Tây. Ở tư thế này, nửa bên phải của cơ thể thuộc dương sẽ gặp âm của quả đất, nửa bên trái sẽ ứng với phần dương của trời. Đây là tư thế ngọa thiền (thiền nằm) của đạo gia.

Ngoài ra, từ trường của quả đất tác động giống như một khối nam châm cực lớn, với những đường sức đi ra từ Bắc bán cầu và đi vào ở Nam bán cầu. Theo học thuyết kinh lạc, các đường kinh dương trong cơ thể di chuyển theo chiều từ đầu xuống chân (dương giáng). Do đó, thế nằm đầu Bắc chân Nam còn làm cho các đường kinh dương dễ di chuyển thuận chiều theo từ trường của quả đất, giúp cho sự lưu thông khí huyết và sự điều hòa hoạt động chức năng của các cơ quan.

Thật ra, ở người khỏe mạnh, hướng nằm trong khi ngủ có thể không tạo ra khác biệt đáng kể. Tuy nhiên, ở những người có hệ thần kinh quá nhạy cảm hoặc những người âm hư dễ bị kích hoạt, những cơn khí nghịch thì những hướng nằm không có sự ứng hợp âm dương có thể làm nặng thêm các chứng trạng do khí nghịch gây ra.

Hội chứng “con nhà giàu”

Nhiều gia đình giàu có, bố mẹ thành đạt nhưng con cái lại hư hỏng.
Họa... “nhà giàu”

Khoảng những năm 1996, 1997, nạn sinh viên nghiện hút dấy lên ở các trường đại học, đặc biệt là những trường đại học có đông sinh viên nam như Xây dựng, Bách Khoa, Kinh tế quốc dân.

Ngày đó, bạn tôi là sinh viên Trường ĐH Bách Khoa cũng bập vào ma túy nên tôi biết rất rõ tình hình sinh viên trường này dính nghiện như thế nào. Hầu hết họ là con những gia đình khá giả, trong đó không ít cậu có bố mẹ là doanh nhân nổi tiếng hoặc là quan chức ở các địa phương.

Có trường hợp, hai anh em quê ở TP Vinh, Nghệ An. Anh học Trường ĐH Kinh tế quốc dân, em học Trường ĐH Ngoại thương, bố là chủ tàu viễn dương, gia đình rất giàu có nhưng cả hai đều dính nghiện. Người em chết vì bị tai nạn xe máy, còn người anh thì “dặt dẹo” đi cai nghiện hết lần này, lượt khác vẫn không xong. Tài sản của gia đình lần lượt đội nón ra đi, người cha chán nản buông trôi cuộc sống, còn người mẹ ngày càng đau khổ héo mòn. Gia đình một thời là niềm mơ ước của không biết bao nhiêu người trở nên tan nát.

Hiện nay, nạn sinh viên nghiện ma túy đã không còn hoành hành như trước đây nhưng, những công tử, tiểu thư con nhà giàu vẫn đốt tiền và có những thú chơi “điên” khét tiếng: Lắc, hồng phiến, đốt đô, phóng hỏa xe máy giữa đường... Nhiều quý tử mới 18, đôi mươi chưa kiếm ra một đồng nhưng đã thành thạo các ngón ăn chơi đàng điếm. Rượu chè, cờ bạc, vũ trường, xài đồ hiệu, đi xế hộp thậm chí còn có thú... “mê gái” để xứng tầm với “đại gia”.

Nhà tâm lý Trịnh Trung Hòa, Trung tâm tư vấn Linh Tâm cho rằng, đó là thực trạng đau lòng mà không ít nhà giàu phải hứng chịu. Con nhà giàu có hai hệ: Một là giàu do làm ăn lương thiện, những doanh nhân làm ăn chân chính, do trí tuệ và tài năng. Dạng thứ hai là giàu có do làm ăn phi pháp, hoặc giàu có một cách bất ngờ, do trúng xổ số, do đất cát, chứng khoán... Ở những gia đình giàu có một cách bất thường, nếu không chú trọng giáo dục con cái thì con cái dễ sinh hư. Kiểu ăn chơi của các quý tử con nhà giàu kể trên thường rơi vào các gia đình kiểu này.


Hầu hết sinh viên con nhà giàu ham chơi đua đòi đã chọn vũ trường, nhà hàng sang trọng làm điểm đến quen thuộc. (Ảnh minh họa)


Dạy trẻ biết trân trọng giá trị của đồng tiền

Theo chuyên gia tư vấn Đặng Hà Linh, Trung tâm tư vấn Hạnh phúc gia đình, sự hư hỏng của con cái chủ yếu vẫn là do sự giáo dục của cha mẹ và cách sống của từng gia đình. Tuy nhiên, sự giàu có đôi khi cũng là “cái họa” đối với những đứa con của họ nếu các bậc phụ huynh không chú trọng đến nền tảng giáo dục gia đình.

Con cái của những gia đình giàu có thường được lớn lên trong sự đủ đầy. Nếu không giáo dục cho con biết yêu lao động và trân trọng giá trị của đồng tiền thì sẽ rất dễ khiến cho con của họ có cách sống hưởng thụ, ích kỷ và không có ý chí phấn đấu.

Nhận thức được “mặt trái” của sự giàu có này, hiện nhiều gia đình thành đạt rất chú trọng đến vấn đề giáo dục con. Câu chuyện giáo dục con sau đây của một ông giám đốc ở Hà Nội sẽ là câu chuyện đáng để cho chúng ta suy ngẫm.

Gia đình ông ở Sài Gòn, vợ là người gốc Hoa. Họ rất giàu, có vài cái nhà ở Sài Gòn cho Tây thuê, nhưng khi con gái của họ bước vào học phổ thông trung học, họ đã khuyến khích cháu đi phụ giúp bán hàng tại một quán cơm mỗi ngày 1 tiếng. Tiền làm thêm, cháu được toàn quyền mua quà sinh nhật tặng bạn hoặc mua sách, truyện mà cháu yêu thích. Đến đứa con trai thứ hai cũng vậy, ông cho cháu đi làm gia sư tiếng Anh. Giờ hai con của ông đã du học bên Mỹ. Con gái đã tốt nghiệp đại học, có việc làm và lấy chồng. Còn cậu con trai đang là sinh viên học rất giỏi, vẫn đi làm thêm kiếm tiền.

Ông từng nói, điều quan trọng nhất khi ông cho con đi làm thêm là để cho cháu biết, làm ra đồng tiền là vất vả và cực nhọc thế nào. Qua lao động sẽ giúp cho con trẻ biết trân trọng những đồng tiền được làm ra bằng mồ hôi nước mắt của mình.

Theo nhà tâm lý Trịnh Trung Hòa, nhiều tỷ phú vẫn cho con ở ký túc xá như những sinh viên bình thường khác và cho con một số tiền khiêm tốn để tiêu pha. Đối với con trẻ, khi còn cắp sách đến trường, bố mẹ không nên cho những món tiền lớn. Có những gia đình giàu có khi con làm được việc gì đó khiến bố mẹ hài lòng, họ sẵn sàng thưởng con hàng ngàn đô la. Điều đó vô hình trung “xúi” trẻ con hưởng thụ những đồng tiền không phải của mình một cách bất bình thường. Họ đã vô tình dạy con lối sống hưởng thụ, chỉ để đến khi phải gánh lấy những hệ lụy từ lối sống hưởng thụ ích kỷ đó của con, lúc đó hối thì đã muộn.

"Phở" hơn "Cơm" chỗ nào?

Nếu xét về "thành phần cấu tạo" thì cơm và phở rất giống nhau, đều được làm chủ yếu từ... gạo tẻ. Phở có thịt có hành, thì cơm có cũng có, đã vậy cơm còn hay hơn vì không bao giờ bị trộn... hàn the. Cơm cũng rẻ hơn và... no lâu hơn.

Dân gian (hay đúng hơn là đàn ông trong giân dan) gọi vợ là cơm, bồ là phở. Nếu xét theo khoa học thì cách gọi đó chẳng xúc phạm ai cả vì 2 "nguyên tố" ấy đều có 2 giá trị độc lập, chả cái nào cao hơn cái nào. Nhưng xét về giá trị "nhận thức" rõ ràng có ưu thế, vì phở luôn luôn tượng trưng cho sự bay bướm.

Thật vậy, biết bao nhà văn, nhà thơ, nhà nghiên cứu đã tốn hàng ngàn trang giấy tán tụng phở như Thuần Việt, Hồn Việt hay Đặc Việt. Chính một quan chức cấp cao đã từng kêu: Thương hiệu Việt dường như chỉ có phở, áo dài, và nón lá. Rất ít bài viết về cơm. Nhà văn Nguyễn Tuân nổi tiếng về bài ký "Phở", chưa có nhà văn, thơ nào nổi tiếng về bài ký "Cơm". Thật quá ngạc nhiên.




Trở lại vấn đề chán "cơm" thèm "phở", đã có rất nhiều bài vè bài thơ và chuyện hài về việc ấy mà gần như chàng đàn ông nào cũng thuộc. Ưu thế của phở so với cơm là quá rõ ràng trong chuyện tình ái, mặc dù nhiều lúc buồn cười là "phở" xấu hoặc già hơn "cơm".


Vừa qua tại một quán bia tại trung tâm thành phố, giới đàn ông đã tổ chức một cuộc hội thảo nghiêm túc với chủ đề "cơm" và "phở". Về dự hội nghị có đông đủ giới đàn ông nhân sĩ, trí thức và các thành phần, kể cả đàn ông Việt ở nước ngoài. Sau 3 ngày khẩn trương làm việc, thảo luận sôi nổi các đại biểu đã thông nhất một bản báo cáo để đệ trình lên Liên hợp quốc giải thích nguyên nhân tại sao chán cơm thèm phở:


1. Đàn ông thèm "phở" vì ít được ăn phở. Muốn ăn phở nhất là phở đặc biệt, phải có tiền, xe hoặc vừa có tiền vừa có xe. Trong khi cơm ngày nào cũng được ăn và phải ăn.


2. Đàn ông dùng cơm ở nhà trong không khí quen thuộc ấm áp đến nhàm chán, còn dùng phở ở xa nhà trang trí lạ mắt, đôi khi đẹp mắt và có cả âm nhạc


3. No thì rất khó ăn thêm cơm, còn phở no tới mấy cũng có thể làm thêm một tô cũng chẳng sao.
4. Ăn phở xong là đứng dậy, đi ngang hoặc ngồi, nằm một chút là tuỳ. Còn ăn cơm xong nhiều khả năng phải thu dọn và rửa bát đĩa.


5. "Phở" không quán nào giống quán nào, thậm chí là không tô nào giống tô nào. Còn cơm thì có khi bao nhiêu năm vẫn thế chỉ có nguội hơn.


6. "Phở" có thể ăn chung với bạn bè. "Cơm" thì rất ít, phần lớn là ăn chung với... bà nấu cơm.

7. Lúc ăn phở, dễ dàng yêu cầu thêm tý hành, tý bánh hoặc thêm tý ớt cho mặn nồng. Còn cơm có gì trên mâm hãy xơi nấy, yêu sách lôi thôi còn bị mắng hoặc bị gắt gỏng "không ăn thì thôi". Ai gắt xin tự hiểu.


8. Phở tuy cùng một chỗ nhưng có thể tái, chín, nạm, gân.. tuỳ ta quyết định. Cơm thì do mụ nấu cơm quyết định, đàn ông chỉ có chấp hành.


9. Nếu ăn phở nhiều tới mức độ trở thành khách quen, ta có thể ăn... thiếu. Còn nếu không đưa tiền lương và nộp ,"cơm" sẽ dừng ngay.


10. Cuối cùng bỏ tiệm "phở" này dễ dàng tìm tiệm "phở" khác. Còn bỏ "cơm" thì phức tạp vô cùng.